“Đa tạ...” Trương Vân Thanh từ ngoài đại sảnh bước vào, lên tiếng cảm tạ hắn, chuyện nàng nói chính là khoảnh khắc Bàng Vĩnh Lương đánh lén, Tô Thần đã hất văng nàng ra ngoài.
Tô Thần không mấy để tâm, quay sang nhìn Chu Quân bị nàng áp giải tới. Lúc này hắn run như cầy sấy, mặt mày trắng bệch, đứng còn không ra dáng đứng.
“Nói xem, nơi này... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Ngô Dương lạnh mặt, ấn đầu hắn xuống, ép hắn nhìn về phía động quật.
Chu Quân mặt mũi như đưa đám: “Ta không biết, ta không biết thật mà, ta thật sự chẳng biết gì cả. Ta chỉ là một kẻ phụ trách được phái tới đây, mới tiếp quản nửa năm nay thôi.”




